Những người cùng tôi đồng một hạnh. Cầu được sanh chung các cõi nước. Thân, khẩu, ý, nghiệp đều đồng nhau. Tất cả hạnh mầu cùng tu tập...

Chuyên đề

  • Cá nghe kinh
    Cá nghe kinh

    Chu Mạnh Trinh là khách hành hương tới Hương Sơn để hưởng thú “bầu Trời, cảnh Bụt”; nhưng thật ra là đang viếng cảnh biển xanh biến thành nương dâu đang hiện tướng trong tâm thức của chính mình. Chim ríu rít cúng dường hoa trái. Cá lặng lờ ngừng vẫy nghe kinh là khi Tâm Kinh biến thành Chân Kinh. Nguyễn Du cũng đã qua bao nhiêu trải nghiệm thăng trầm của thế sự, nhưng mãi tới khi về lại với chính mình mới tìm được Chân Kinh:

  • Kinh điển Đại thừa có phải do Phật thuyết hay không
  • Sự xuất hiện Kinh điển Đại thừa

    "Sự kiện này không có xảy ra, không có hiện hữu: Khi cùng trong một thế giới (lokadhatu), hai A-la-hán, Chánh Đẳng Giác có thể xuất hiện (một lần) không trước không sau. ....

  • Tam Tạng Kinh điển

    Trong 45 năm truyền giảng con đường giải thoát, Đức Phật thu nhận rất nhiều đệ tử, có người xuất gia

Bài Nghiên Cứu

Sengai Gibon: Nghệ Thuật Nhật Bản Và Phật Giáo Lâm Tế

Sengai thuộc trường phái Lâm Tế của Phật giáo Nhật Bản và đúng với bản chất cá nhân rất đáng chú ý này, ông chú tâm vào nghệ thuật ở những giai đoạn sau của cuộc đời mình. Tất nhiên, nghệ thuật luôn hiện hữu bên trong tâm hồn ông nhưng ở những giai đoạn đầu của đời mình, Sengai dành nhiều sự quan tâm hơn đến những vấn đề tâm linh liên quan đến Phật giáo.

Sengai Gibon: Nghệ Thuật Nhật Bản Và Phật Giáo Lâm Tế

Sengai Gibon (1750-1837) là một nhân vật nổi tiếng trong lịch sử và nghệ thuật Nhật Bản. Đánh giá này dựa trên cống hiến nghệ thuật, tâm linh và cách tiếp cận độc đáo của ông đối với cuộc sống.

16-h01

Sengai thuộc trường phái Lâm Tế của Phật giáo Nhật Bản và đúng với bản chất cá nhân rất đáng chú ý này, ông chú tâm vào nghệ thuật ở những giai đoạn sau của cuộc đời mình. Tất nhiên, nghệ thuật luôn hiện hữu bên trong tâm hồn ông nhưng ở những giai đoạn đầu của đời mình, Sengai dành nhiều sự quan tâm hơn đến những vấn đề tâm linh liên quan đến Phật giáo.

16-h02

Tính chất cá nhân này của Sengai Gibon còn thể hiện ở chỗ ông đã dồn sức vào nghệ thuật từ một thế giới bên ngoài độc đáo đối với những cạm bẫy của nền văn hóa cấp cao (thượng văn hóa – ND). Với thực tế này, sự hài hước (humor) trở nên hợp nhất trong nghệ thuật, triết học của ông và chúng đều đi theo con đường đúng đắn. Tuy nhiên, cũng giống như chánh đạo trong Phật giáo – hay ở bất cứ một tôn giáo lớn nào – ông đã đặt đức hạnh tốt đẹp này trên ý chí tự do, tư tưởng khái niệm thay thế và thách thức cá nhân chứng kiến hiện thực thông qua cách nhìn phi hiện thực.

16-h03

Thực vậy, có thể đó là bức trang rộng lớn hơn chứ không phải là những khái niệm được nhấn mạnh trước tiên bởi Sengai Gibon. Tương tự như vậy, nền văn hóa cấp cao mà ông đã cố gắng tránh bỏ có thể đã vật chất hóa chính nó trong thế giới nghệ thuật và văn học.

16-h04

Phật giáo Lâm Tế rất quan trọng đối với tính cá nhân hấp dẫn này và nó có thể được cảm nhận sâu sắc bởi những độc giả ẩn tàng của ông. Vì không như giới nghệ sĩ và các tầng lớp khác của xã hội, Sengai Gibon tập trung tiếp cận với tất cả mọi lớp người từ mọi tầng lớp xã hội. Vì vậy, những đề tài về sự giản dị và hài hước cho phép con người Phật giáo tận tụy này (tức Sengai) kết nối với những cá thể khác thông qua thế giới nghệ thuật.

16-h05

Không ai sẽ biết cụ thể những đỉnh cao nghệ thuật thực sự mà Sengai Gibon đã đóng góp dựa trên các motif, chủ đề và phương pháp mà ông thực hiện trong nghệ thuật.

16-h06

Sengai Gibon vẫn nằm ngoài giới học thuật và các trường phái nghệ thuật trong thời kì của ông. Thay vào đó, tình yêu của ông đối với Phật giáo đã thay thế cõi tầm thường, dẫn đến một tinh thần tự do đầy mê say – người hiểu được những khoảnh khắc thoáng qua của thời gian nhưng hợp nhất nó với một sự tìm kiếm vĩnh hằng đối với sự giác ngộ.


Dân Nguyễn (Dịch từ Modern Tokyo Times)

  • Kinh Pháp Cú 01 – Phẩm Song Yếu
    1. Ý dẫn đầu các pháp, Ý làm chủ, ý tạo; Nếu với ý ô nhiễm, Nói lên hay hành động, Khổ não bước theo sau, Như xe, chân vật kéo.
    Kinh Pháp Cú 01 – Phẩm Song Yếu
  • Kinh Pháp Cú 02 – Phẩm Không Phóng Dật
    21. Không phóng dật, đường sống, Phóng dật là đường chết. Không phóng dật, không chết, Phóng dật như chết rồi.
    Kinh Pháp Cú 02 – Phẩm Không Phóng Dật
  • Kinh Pháp Cú 03 – Phẩm Tâm
    33. Tâm hoảng hốt giao động, Khó hộ trì, khó nhiếp, Người trí làm tâm thẳng, Như thợ tên, làm tên.
    Kinh Pháp Cú 03 – Phẩm Tâm
  • Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa
    44. “Ai chinh phục đất này Dạ ma, Thiên giới này? Ai khéo giảng Pháp cú, Như người khéo hái hoa?”
    Kinh Pháp Cú 04 – Phẩm Hoa
  • Kinh Pháp Cú 05 – Phẩm Ngu
    60. “Ðêm dài cho kẻ thức, Ðường dài cho kẻ mệt, Luân hồi dài, kẻ ngu, Không biết chơn diệu pháp.”
    Kinh Pháp Cú 05 – Phẩm Ngu
^ Back to Top