Những người cùng tôi đồng một hạnh. Cầu được sanh chung các cõi nước. Thân, khẩu, ý, nghiệp đều đồng nhau. Tất cả hạnh mầu cùng tu tập...

Sách, tài liệu, ấn phẩm xuất bản / Sách Nghiên Cứu

Đại Đức Thích Nguyên Hương

Đại Đức Thích Nguyên Hương

TIỂU SỬ THÁNH TỬ ĐẠO PHẬT GIÁO VIỆT NAM

ĐẠI ĐỨC THÍCH NGUYÊN HƯƠNG

1940 – 1963

 

Đại Đức Thích Nguyên Hương hiệu là Đức Phong, tục danh Huỳnh Văn Lễ, sinh năm 1940 tại làng Long Tỉnh, xã Liên Hương, quận tuy Phong, tỉnh Bình Thuận (Trung Việt). Thân phụ là Huỳnh Thân, Thân mẫu là Trương Thị Lang, chỉ sinh được một mình Thầy, đặt tên là Huỳnh Văn Lễ.

Trong thời thơ ấu, vì nhà ở sát chùa, nên Thầy thường được mẹ dẫn dắt tới lui cảnh thiền môn để lễ Phật nghe kinh. Do đó, năm vừa lên 6, lòng mến đạo đã thấm nhuần trong tâm tưởng, Thầy được cha mẹ cho xuất gia học đạo, làm chú tiểu theo hầu Hòa Thượng Quang Chí, trụ trì chùa Linh Quang tại quê nhà, được đặt Pháp danh là Nguyên Hương.

Năm 12 tuổi (1952), Thầy thọ ngũ giới và được Bổn Sư cho theo tập sự hầu hạ chư Tăng ở chùa Linh Quang (Huế). Hằng năm, vào mùa An Cư Kiết Hạ, Thầy về tập sự tại chùa Phật Quang ở Phan Thiết.

Năm 1958, Thầy được Bổn Sư cho đến cầu pháp và thọ giới Sa Di với Hòa Thượng Viên Trí (húy Tâm Bí), tọa chủ chùa Bửu Tích, xã Phan Rí Thành, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận. Từ đó Thầy chuyên tâm tu niệm, dốc lòng phụng sự Tam Bảo.

Năm 20 tuổi (1960), Thầy thọ Cụ Túc giới tại Giới Đàn ở chùa Bửu Tích, được Hòa Thượng Viên Trí ban Pháp hiệu là Đức Phong. Thọ giới xong, đạo niệm của Đại Đức ngày một thêm tinh tấn. Và trên bước đường vân du hóa đạo, Đại Đức được rất nhiều người cảm mến kính trọng, nhưng vì thầm nguyện an tâm tu niệm, nên Đại Đức dừng bước vân du và nhận trụ trì tại chùa Bảo Tạng.

Từ ngày Phật Giáo bị đại nạn, Đại Đức đã thấu triệt sự tồn vong của đạo pháp là vấn đề trọng đại, còn tấm thân ngũ uẩn này là tạm bợ, nên sau 2 ngày tuyệt thực tại chùa Tỉnh Hội Phật Giáo Bình Thuận, trong khi chư Tăng Ni và Tín Đồ vẫn còn đang tuyệt thực trong chùa, Đại Đức Thích Nguyên Hương bèn noi gương Bồ Tát Quảng Đức, dũng cảm hiến thân cho đạo pháp, châm lửa tự thiêu mình ở Đài Chiến Sĩ ngay trước Tỉnh Đường tỉnh Bình Thuận (thị xã Phan Thiết) hồi 12 giờ ngày rằm tháng 6 âm lịch năm Quý Mão, tức là ngày 4.8.1963.

oOo

Đại Đức Nguyên Hương tuy mới có 23 tuổi khi tự thiêu, nhưng đã có định lực khá vững vàng. Thầy ngồi yên bình tĩnh tại trong lửa đỏ cho đến khi ngã xuống. Đồng bào thấy lửa cháy, chạy đến bao quanh Đài Chiến Sĩ. Một đơn vị quân đội được lập tức huy động tới để giải tán quần chúng và chở thi hài Đại Đức về bệnh viện Phan Thiết. Đồng bào kéo tới bệnh viện, nhưng các nhân viên công lực đã kéo đến phong tỏa bệnh viện này.

Tuy vậy, trước khi bệnh viện bị phong tỏa, khoảng 20 vị vừa Tăng Ni, vừa Gia Đình Phật Tử đã lọt vào được bệnh viện để túc trực bên thi thể của Đại Đức. Sau khi bệnh viện bị phong tỏa, những người này không ra được nữa. Quần chúng kéo đến bệnh viện càng lúc càng đông. Tăng Ni và Phật Tử ngồi xuống trước cổng bệnh viện bắt đầu tụng niệm cầu siêu cho Giác Linh người mới xã thân vì đạo. Chính quyền cho xe thông tin đi phát thanh khắp thị xã, báo tin “một thanh niên thất tình chán đời vừa tự tử tại Đài Chiến Sĩ”. Các lực lượng cảnh sát không giải tán được quần chúng. Mãi cho đến nữa đêm, theo lời yêu cầu của quý thầy Quang Thế, Minh Thuần và Ấn Tâm, đồng bào mới chịu ra về. Các vị Tăng Ni và thanh thiếu niên Phật Tử bên trong nhất định không rời bệnh viện, sợ chính quyền chuyển thi hài của Thầy mình đi phi tang. Một số Tăng Ni và Phật Tử khác cũng nhất quyết ngồi ngoài bệnh viện. Suốt đêm họ luân phiên tụng kinh cầu nguyện.

Tại chùa Tỉnh Giáo Hội, quần chúng cũng đã tập trung rất đông đảo. Loa phóng thanh được mắc lên cột cờ chính trước sân chùa và thầy Châu Đức đứng ra trình bày về sự tình đã xẩy ra, cải chính những điều mà xe thông tin của chính quyền phát thanh trong thành phố. Thầy cho đồng bào biết là “Đại Đức Nguyên Hương, một vị Tăng Sĩ của Giáo Hội Tăng Già Bình Thuận vừa tự thiêu để phản đối chính quyền về việc không chịu thực tâm thi hành Thông Cáo Chung”.

Lập tức các lực lượng cảnh sát liền tới bao vây chùa Tỉnh Hội. Sáng ngày 5.8.1963, cảnh sát và dân vệ kéo tới đàn áp, bắt các Tăng Ni nhốt vào trong phòng dành cho bệnh nhân tâm thần ở bệnh viện và chở thi hài của Đại Đức Thích Nguyên Hương đi mất.

- oOo -

Tại Sài Gòn, tin Đại Đức Nguyên Hương tự thiêu đến tai Ủy Ban Liên Phái ngày 5.8.1963. Lễ cầu siêu cho Đại Đức được dự định tổ chức vào ngày 11.8.1963 trên toàn quốc. Tại chùa Xá Lợi ngày hôm đó, lễ cầu siêu được Đoàn Sinh Viên Phật Tử, Đoàn Thanh Niên Bảo Vệ Phật Giáo và Liên Đoàn Học Sinh Phật Tử điều động và tổ chức. Số người tham dự lên đến 20.000 người.

Tại lễ cầu siêu này, số lượng Tăng Ni rất đông đảo. Các Tăng Sĩ gốc Miên có mặt từng đoàn. Cùng mặc pháp phục như họ là các Tăng Sĩ Nam Tông gốc Việt. Tăng Sinh và Ni Sinh của tất cả các Phật Học Viện miền Sài Gòn, Gia Định và Thủ Đức đều có mặt.

Hòa Thượng Hội Chủ Thích Tịnh Khiết thân lâm đứng ra làm chủ lễ. Lễ cầu siêu cử hành xong, chúc thư của Đại Đức Thích Nguyên Hương được đem ra tuyên đọc trước máy vi âm. Trong quần chúng, một rừng biểu ngữ được dựng lên. Trong các biểu ngữ này, có một biểu ngữ nội dung thật đặc biệt: “Tổng Thống Ngô Đình Diệm hãy nắm vững trách nhiệm, đừng để ai lũng đoạn quyền hành, vu khống, đàn áp Phật Giáo!”.

Huyễn thân vô thường tuy mất, nhưng Đại Đức ra đi rồi vẫn còn để lại trong lòng người một cái gì đó vô hình mà thiêng liêng bất diệt.

oOo

^ Back to Top