Những người cùng tôi đồng một hạnh. Cầu được sanh chung các cõi nước. Thân, khẩu, ý, nghiệp đều đồng nhau. Tất cả hạnh mầu cùng tu tập...

Văn - Thơ - Truyện

Câu chuyện sau Lễ Phật Đản

Câu chuyện sau Lễ Phật Đản

Rằm tháng tư, Thông cùng các bạn Bích Thủy, Trọng và Nhân đến chùa Phước Hậu tham dự lễ Phật đản. Người dự lễ không nhiều. Đây là một thực tế đáng buồn! Thông nghĩ. Từ lâu, người ta khá lơ là đối với ngày trọng đại nầy mà quan tâm sốt sắng với các ngày rằm tháng giêng, tháng bảy, tháng mười hay còn gọi là thượng ngươn, trung ngươn và hạ ngươn. Vào các ngày đó họ đến chùa rất đông, đủ cả già trẻ gái trai, giàu nghèo sang hèn, chen chân không lọt. Trên chánh điện lúc nào cũng có nhiều người lễ lạy nguyện cầu, khói nhang nghi ngút, vậy mà, ngày đản sanh của đức Bổn sư lại ít được họ biết đến!

Trong khi chờ giờ hành lễ, Thông và ba bạn kéo nhau xuống bờ sông trước cửa chùa, nơi có pho tượng Bồ tát Quán Thế Âm to cao, hóng mát. Một con đò chở đầy phật tử đến dự lễ cặp bến, họ lần lượt đến chắp tay cung kính xá Bồ tát rồi mới lên chùa.

Bích Thủy tựa lưng vào lan can, nhìn pho tượng một hồi, hỏi các bạn:

-Mình có thắc mắc nầy, các cậu? Hầu hết các vị phật và bồ tát đều là đàn ông sao chỉ có Quán Thế Âm là phụ nữ?

Trọng bật cười, nhanh nhẩu:

-Điều đó chẳng có gì khó hiểu? Câu trả lời nằm ngay trong tên của Bồ tát chớ đâu xa? Âm là gì?. Theo nguyên lý âm dương thì âm là nhu thuận, chở che, nuôi dưỡng là biểu tượng của nữ tính. Bồ tát lại là người thương yêu, giúp đỡ, sẻ chia khổ đau bất hạnh với chúng sinh, nếu không phải phụ nữ thì là ai, đúng không?

-Mình lại nghĩ khác. Nhân nói. Có lẽ hình tượng đó xuất phát từ truyện cổ tích “Quan Âm Thị Kính” hoặc “Tây Du ký” đúng hơn.

-Thông thì sao? Bích Thủy hỏi.

Thông ôn tồn:

-Kinh sách không đề cập vấn đề nầy nên mình không rõ lắm nhưng mình thấy Trọng và Nhân nói cũng có lý. Bởi vì, bất cứ tôn giáo nào, khi truyền đạo đến những vùng miền và những nước khác đều bị ảnh hưởng không nhiều thì ít bởi nền văn hóa và tập quán tín ngưỡng của những vùng miền và những nước đó.

Nhân ngắt lời Thông:

-Cậu nói mình mới nhớ ra những tranh tượng phật và bồ tát của nước nào sản xuất luôn luôn giống người nước đó. Chẳng hạn tượng Quán Thế Âm bồ tát không khác phụ nữ Trung quốc ngày xưa trong cả cách ăn mặc. Các bạn nhìn xem có giống phật bà trong phim Tây Du ký không?

Bích Thủy và Trọng ngước nhìn, Thông nói tiếp:

-Đạo Phật cũng không ngoại lệ. Ngay tại Ấn Độ, nơi đạo xuất phát mà còn bị ảnh hưởng bởi đạo Bà la môn, đạo nầy thờ cúng rất nhiều vị thần nên đạo phật cũng trở thành tôn giáo đa thần. Ở Trung Hoa và Việt Nam lại hơn thế nữa, ngoài tư tưởng kinh Dịch, Khổng giáo, Lão giáo còn có nhiều trường phái khác vốn có sắc thái văn hóa và tập quán tín ngưỡng phong phú, đa dạng. Nếu ảnh hưởng ít, người ta chỉ mượn vài giáo thuyết, nghi lễ, biểu tượng cơ bản trong hệ thống giáo lý, nghi lễ, biểu tượng của phật giáo đưa vào văn hóa tín ngưỡng của họ. Còn ảnh hưởng nhiều là người ta dựa vào đạo phật khai sinh ra những tôn giáo hoặc môn phái mới với những hệ thống giáo lý, nghi lễ, biểu tượng na ná như đạo phật. Đó là chưa nói đến những hình thái biến tướng lệch lạc tông chỉ và giáo lý nhà phật, mang màu sắc thần bí dị đoan mê hoặc lòng người. Các bạn thấy đó, không chỉ ở chùa và không chỉ có phật tử, tín đồ phật giáo mới niệm phật mà ở hầu hết đình đền am miếu và trong các cuộc cúng tế, khi thắp nhang lễ lạy van vái, người không có đạo cũng niệm phật lia chia. Kể cả trong những trường hợp nguy hiểm và cầu tài, cầu danh, cầu lợi.

-Đó là tâm lý chung. Nhân nói.

Trọng nhìn Bích Thủy, trêu:

-Không! Đó là tâm lý của phụ nữ!

Bích Thủy trề môi phản đối:

-Hổng dám đâu?

-Nói đi? Cậu có dám khẳng định lúc gặp nguy hiểm cậu không lầm thầm niệm phật? Dám nói chết liền? Thuận thách đố.

Bích Thủy lượm cục sỏi nhỏ chọi Trọng chứng tỏ cô nàng bị anh chàng chiếu tướng, nhìn thấu tim đen. Trọng cười đắc ý. Bích Thủy đánh trống lãng:

-Gớm! Cậu Thông trở thành nhà nghiên cứu hồi nào vậy ta?

-Cậu ấy chẳng những ngồi thiền hàng đêm mà còn ăn chay một tháng mười ngày nữa đó nghen. Nhân nói.

-Lợi hại nghen! Chừng nào lên Niết bàn cho mình níu chân với nghen, bạn? Bích Thủy nói đùa với Thông.

Trọng lại chọc Bích Thủy:

-Bà kéo nó xuống địa ngục thì có? Mà này, níu chân nó bà không sợ nó không bay lên Niết bàn mà bay thẳng đến bồng lai tiên cảnh sao?

-Vô duyên! Bích Thủy lườm và mắng Trọng.

-Mệt ông bà quá! Ngồi trước mặt Bồ tát mà nói chuyện…cấm kỵ không hà? Nhân cũng đùa.

Thông cười:

-Niết bàn đâu có trên trời mà bay lên đó làm chi? Cuộc đời như một vườn hoa xinh đẹp và nhiệm mầu, nếu chúng ta siêng năng tinh tấn tu hành đúng lời Phật dạy thì Niết bàn sẽ hiện ra ngay trước mắt, ngay dưới chân chúng ta thôi.

Tiếp theo lời Thông là tiếng chuông trống bát nhã vang lên báo hiệu giờ hành lễ đã đến. Thông cùng các bạn vuốt sửa lại tóc tai, quần áo chỉnh tề mới đi vô chánh điện dự lễ. Buổi lễ diễn ra đúng theo nghi thức và rất trang nghiêm thành kính.

Lễ xong, nhà chùa đãi cơm phật tử, bổn đao. Bữa ăn đạm bạc nhưng khá nhiều món. Ngoài cơm và bún còn có kiểm, canh chua, mít kho, rau cải xào, mắm chay trộn đu đủ, gỏi cuốn…Tất cả đều được làm bằng tàu hủ, nấm rơm và các loại rau củ quả, toàn cây nhà lá vườn. Hoàn toàn không có thực phẩm công nghiệp chế biến như bò bít tếch, sườn heo ba lát cùng với những món đầy tính gợi dục, vọng niệm như thịt gà chiên, tôm kho tàu, ruột heo khìa, mắm lóc chưng….

Vừa đói bụng vừa lạ miệng, tất cả đều ăn ngon lành, nhiệt tình. Thức ăn trên bàn “bốc hơi” nhanh chóng như nước trong ruộng lúa giữa trời nắng hạn. Ban “thủy lợi” nhà chùa phải liên tục bơm nước thêm để tăng cường năng lượng cho “lúa”. Tàn cuộc, bàn ăn chỉ còn trơ trọi…chén đũa, tô dĩa không. Điều đặc biệt đáng ghi nhận ở đây là từ các vị hòa thượng, thượng tọa đến tăng ni phật tử, bổn đạo và cả trẻ con đều bình đẳng, không có ưu tiên, phân biệt đối xử trong việc ăn uống. Vẫn “trên hương chức bốn người một cỗ, dưới dân làng tám chú hai mâm”.

Ăn xong mọi người lần lượt ra về. Thông cùng ba bạn tấp vào một quán giải khát  uống nước, chuyện trò. Bích Thủy chợt hỏi:

-Chùa nầy trông bề thế nhưng xem ra khá nghèo hén các cậu?

-Nghèo giàu, ăn uống là chuyện ngoài thân, tu hành và hoằng dương đạo pháp mới quan trọng. Nhân nói.

-Đúng vậy! Thông gật. Chùa cất hồi cuối thế kỷ 19 được xem như tổ đình của Phật giáo miền Nam trước kia do có nhiều vị chân tu, cao tăng tu hành và hoằng dương đạo pháp tại đây. Truyền thống đó được nhiều vị lớp sau tiếp tục phát huy đến tận bây giờ. Dạo trước, hòa thượng trụ trì hiện nay có tổ chức khóa tu niệm phật vào các ngày rằm và ba mươi mỗi tháng, qui tụ đôi ba trăm phật tử khắp nơi tham dự. Nhà chùa chịu tất cả mọi chi phí xe tàu đi lại và ăn uống của phật tử. Tổ chức được mười hai mười ba khóa gì đó nhà chùa hết tiền tài trợ đành phải nghỉ đến nay.

Nhân chắc lưỡi tiếc rẻ:

-Một việc làm tốt như vậy mà thiếu người quan tâm ủng hộ, thiệt uổng!?

Bích Thủy thở dài nhè nhẹ:

-Không hẳn vậy đâu các cậu. Hồi tháng bảy năm ngoái một tịnh xá trên thành phố Vĩnh Long tổ chức lễ trai tăng tập thể. Mình được một người bạn mời tham dự cầu nguyện cho ba bạn ấy mới từ trần. Bạn ấy góp hai chục triệu đồng cho tịnh xá lo mọi chi phí. Các cậu biết không, hôm ấy tịnh xá đãi toàn những món ăn cao cấp làm bằng thực phẩm công nghiệp chế biến mà khi nghe tên gọi mình cứ tưởng các món đó được ngoài nhà hàng, quán ăn mặn mang đến.  Uống toàn sữa hộp, sữa tươi và nước ngọt. Mỗi tăng ni đều có đủ “đồ ngồi nệm lót” và một bao thư nhưng mình không biết bao nhiêu tiền trong ấy?

-Đã tu hành mà còn nghĩ chuyện thế gian chẳng những không độ được chính mình nói chi đến độ chúng sinh? Nhân than.

Trọng góp ý:

-Các cậu có biết tại sao tại sao thế không? Ngoài việc chỉ lo tu niệm, hoằng dương đạo pháp, chùa nầy còn ở nông thôn xa xôi làm sao sánh được với những ngôi chùa ở thành phố hoặc nơi danh thắng, đô hội? Bà con nông dân lại thuần hậu chất phác, họ đến chùa cúng chùa bằng tấm lòng thành, có bao nhiêu cúng bấy nhiêu, có gì cúng nấy làm sao sánh được với những người đến chùa cúng chùa để tạo danh lấy tiếng? Chưa hết, ở những nơi đó người ta còn bày ra nhiều trò quái quỉ sặc mùi kinh doanh khiến dư luận rất bức xúc đặt câu hỏi “cửa thiền hay cửa tiền?”. Rõ chán! Trọng nhún vai.

Thông khẽ thở dài. Trời đã khá trưa, nắng gay gắt nhưng họ phải chia tay. Mỗi người ra về đều mang tâm trạng vừa hân hoan vừa phiền não/

 

 TRƯƠNG HOÀNG MINH

^ Back to Top