Những người cùng tôi đồng một hạnh. Cầu được sanh chung các cõi nước. Thân, khẩu, ý, nghiệp đều đồng nhau. Tất cả hạnh mầu cùng tu tập...

Văn - Thơ - Truyện

Kính tưởng niệm Giác linh Ni trưởng Như Thủy

Kính tưởng niệm Giác linh Ni trưởng Như Thủy

Hoa Đàm rụng nhưng vẫn còn thơm ngát, Người ra đi, nhưng gương sáng treo hoài. Nguyện Giác Linh vào vô sinh, cõi Phật. Chốn Tây Phương, nguyện cửu phẩm hoa khai.

Than ôi!

Một Long Tượng vừa ngã
Một cờ Pháp vừa nghiêng
Thuyền từ vừa tách bến
Cuộc hồng trần mãn duyên
 
 
Người vốn là:

Được sinh trưởng trong gia đình Phật Pháp
Mọi người con đều có hướng xuất gia
Căn cơ sáng, rất thông minh, hoạt bát
Sớm trở thành Pháp khí của Thiền gia.


Đủ cơ duyên:

Núi Tao Phùng, lễ ân sư nhập chúng
Bao tháng năm nương Bát Nhã tu thân
Tuy xuất gia nhưng còn nhiều lúng túng
Chốn Thiền môn, sao phiền não muôn phần?

Ân sư dạy phải có niềm vui Đạo
Thấm vị Thiền mới tu học bền lâu
Phải thường xuyên đến nghe Thầy chỉ giáo
Để tắm mình trong Pháp hỷ nhiệm mầu.

Được hai năm (1973-1975) thì thầy trò cách biệt
Năm Bảy Lăm (1975) sống thiếu thốn, khó khăn
Hai Lăm tuổi phát Đạo Tâm tha thiết
Rồi tạo nên bao kỳ tích, ai bằng?


Vỡ rừng hoang, lo trồng bầu trồng bí
Thắng bản thân, vượt nỗi sợ đỉa, sâu
Đi xin rau, mặt dày không xấu xí
Dáng tiểu thư những năm trước còn đâu?

Thân thục nữ, chí trượng phu chất ngất
Việc khó khăn đều đi trước xông pha
Tay sưng phồng lo chặt cây, cuốc đất
Khéo đan tranh, leo lên mái, lớp nhà.

Đi lao động nơi Vĩnh An nổi tiếng
Hai nữ nhi làm việc tựa Nam nhi
Không chỗ tắm, nơi suối khe bất tiện
Bao gian nan, lòng son sắt, hề chi?

Thiếu dầu hỏa, đèn lờ mờ leo lét
Thiếu chỉ kim, quần áo rách thảm thương
Màn đêm xuống ngồi nơi mùng thiêm thiếp
Lo dịch Kinh, đọc sách suốt đêm trường.

Cội cây dầu, dạy Hán Văn từng chữ
Lúc giữa trưa còn chỉ bảo ý Kinh
Lớp gia giáo ngày càng thêm người dự
Trao cho nhau trọn vẹn cả tâm tình.

Thời thế khó hun đúc nên nữ kiệt
Bao gian nan càng tôi luyện Tăng tài
Trọn tâm tư truyền trao điều hiểu biết
Sống hết mình cho thế hệ tương lai.

Dù đi bộ, vượt đường xa thọ giáo
Từ Sài gòn, đèo chở xuống tham gia
Ai cũng mong được Sư Cô dạy bảo
Danh giảng Sư theo ngày tháng vang xa.

“Hư Hư Lục” một thời danh kiệt tác
Bao gồm nhiều đạo lý sống tinh hoa
Thật sáng tạo với tâm hồn khoáng đạt
Trải sự đời, Tuệ quán chiếu nhận ra.


Đang nổi tiếng về miền Tây quy ẩn
Hạnh Hành – Tàng miễn lợi lạc người dân
Muốn độ họ phải kết duyên thân cận
Trải lòng thương, không phân biệt sơ – thân.

Đủ thuận duyên đến Hoa Kỳ hoằng hóa
Vang pháp âm càng lưu loát tuyệt vời
Không phân biệt chùa nhỏ to chi cả
Rộng gieo duyên, Người đi khắp nơi nơi.

Người dựng lại những cái gì gãy đổ
Người giải nghi – trừ những mối hoang mang
Ban liệu pháp cho nhân sinh bớt khổ
Ở bên Người, thật hạnh phúc, bình an.
 
Nguồn suối Pháp luôn thao thao bất tuyệt
Như trong mình vốn có sẵn trào tuôn
Khiến người nghe luôn say sưa, chẳng mệt
Cách ví von thật sống động, hùng hồn.

Người đạt chỗ biện tài vô quái ngại
Như thõng tay đi vào chợ, tùy duyên
Một cốt cách đơn sơ nhưng vĩ đại
Sống ung dung trong hoạt dụng của Thiền.

Sáu chín năm cỗ xe dần mòn mỏi
Vì cả đời gánh chịu biết là bao?
Thân Tứ Đại thì làm sao tránh khỏi
Lúc thịnh suy, rồi bệnh yếu, suy hao?

Đến phút chót trên bước đường giáo hóa
Người dừng chân viếng Ni Chúng Phổ Hiền
Vừa phải lúc, Người thuận thời buông xả
Thôi từ nay đà khép lại cơ duyên.

Người nuôi bệnh lại một lòng nể phục
Trong cơn đau, Người bình thản lạ thường
Vẫn giảng giải khắp mọi nơi, mọi lúc
Còn chút hơi, Người sống vẹn tình thương.


Giờ này đây:

Khắp tứ chúng gần xa về tiễn biệt
Khắp năm châu đồng vọng Giác Linh Đường
Dù hiểu rõ pháp hữu vi sanh diệt
Vắng xa Người, sao tránh nỗi bi thương?

Còn đâu nữa một con voi lâm trận
Luôn hiên ngang hứng chịu mọi cung tên
Tứ Hoằng Nguyện thật cao siêu, bất tận
Khắp Đông Tây vang dội pháp âm rền.

Giáo Hội mất một Như Lai Sứ Giả
Nay còn đâu một người chị thân thương?
Một người mẹ sống hiến dâng cao cả
Hạnh xuất trần, thượng sỹ mãi nêu gương.

Hư Hư Lục, một áng văn trác tuyệt
Vọng ngàn năm tên tuổi ngợi ca hoài
Suối Bát Nhã còn vọng lời mải miết
Viên Chiếu xưa trăng đợi bóng hình ai?

Thôi thì thôi đành nói câu tiễn biệt
Bao tiếc thương thật không bến, không bờ!
Còn lại đây những ân tình tha thiết
Đời của Người đẹp tựa những vần thơ.

Hoa Đàm rụng nhưng vẫn còn thơm ngát
Người ra đi, nhưng gương sáng treo hoài
Nguyện Giác linh vào vô sinh, cõi Phật
Chốn Tây Phương, nguyện cửu phẩm hoa khai.

Cõi Ta Bà chờ ngày Người  trở lại
Chuyện tử sinh chỉ thay đổi hình hài
Để pháp âm luôn ngân vang mãi mãi
Vọng tiếng chuông thức tỉnh khách trần ai


Hậu học Thích Đồng Trí
Sài Gòn, ngày 21/03/2018
Tâm hương cung tiễn 

^ Back to Top