Những người cùng tôi đồng một hạnh. Cầu được sanh chung các cõi nước. Thân, khẩu, ý, nghiệp đều đồng nhau. Tất cả hạnh mầu cùng tu tập...

Văn - Thơ - Truyện

Những bài thơ hay

Những bài thơ hay

Thơ của Trường Khánh, Tương Giang, Chu Minh Khôi, Nguyên Hoang Dương, Trần Thế Vinh...

Bước hành hương vào hạ

Bước nhỏ vào mùa hạ,

Nghe râm ran tiếng ve,

Nắng hanh vàng nghiêng ngả,

Ai xông hương mùa hè!?

 

Xin vỗ về giọt nắng,

Gió xông mùi trầm hương,

Bước kinh hành thầm lặng,

Trong áo nghĩa chân thường.

 

Dấu vương vương hạ trắng,

Im ắng khúc giao mùa,

Nghe âm thừa biển mặn,

Trôi về cuối canh trưa.

 

Gió đong đưa cổ tích,

Truyền hịch về tương lai,

Bước hành hương xê dịch,

Từ âm ru dặm dài.

 

Dấu tàn phai hạ đến,

Vang lời nguyện thiết tha,

Tỏa hương thơm thánh thiện,

Khắp đất trời hằng sa.

 

Còn lời ca chim hót,

Xanh mướt bước hành hương,

Lời kinh ai dịu ngọt!?

Tụng từng trang chân thường.

 

Trên đường lên chánh định

Bịn rịn gót phiêu trầm,

Hành hương về an tịnh

Vạn pháp khởi từ tâm.

Trường Khánh

 ******

Khúc giao mùa

Khói trầm hương bảng lảng

Buổi sáng thật bình yên

Đóa cát tường lơ đãng

Nghiêng tai gọi nắng hiền.

 

Chim chuyền cành lích rích

Tình tự trước hiên nhà

Chùm phong lan khúc khích

Bung ngàn sắc hoàng hoa.

 

Ngày tháng năm mê mải

Rong chơi dọc quan san

Mỉm cười đưa tay hái

Sắc không nhẹ tơ đàn.

 

Ly cà-phê đã cạn

Những giọt đắng đời thường

Hữu hạn và vô hạn

Bình an một làn hương!

Tương Giang 

 *****************

Lạy Phật!

Chắp tay tôi lạy ngày xưa

Phật từ muôn kiếp mà chưa đến mình

Gió chẳng động, tâm chùng chình

Tấm thân đè nặng vô minh cõi miền.

 

Chắp tay tôi lạy cửa thiền

Tưởng hàng Phật gỗ lặng yên suốt ngày

Mênh mang quá khứ, vị lai

84 vạn kiếp rộng dài hay chưa?

 

Chắp tay tôi lạy bốn mùa

Ngổn ngang vọng tưởng búa xua đến giờ

Cõi đời là thật hay mơ

Tôi không hình tướng, còn ngờ nỗi đau.

 

Không mong linh ứng nhiệm màu

Chỉ mong trở lại kiếp sau là mình.

Chu Minh Khôi

---------------------------- 

Chuông vọng chiều quê

Mẹ nằm trên võng lắng nghe

Tiếng chuông vọng giữa chiều quê êm đềm

 

Hương cau thoang thoảng bên thềm

Có đàn cò trắng về trên cánh đồng

 

Ngoài sông màu nắng tà buông

Vàng dần trong những hồi chuông ru mờ

 

Tiếng chuông hóa giọng hò ơ...

Theo lời ai hát bên bờ sông xanh.

 

Trong chiều mây khói mông mênh

Tiếng chuông nâng mảnh trăng lên đỉnh trời

                                                            

Nhẹ nhàng gieo xuống hồn tôi

Hạt chuông chiều mọc lên chồi từ tâm...

Nguyễn Hoàng Dương

 -------------------------------- 

Ở đó Thất Sơn

Nắng mưa…

Đã làm Thất Sơn cao tuổi

Những cơn gió mùa núi lởm chởm hơn

Nuôi con vú đá mẹ sờn

Huống chi cổ thụ thân trơn cành tàn

 

Thất Sơn mây bạt ngàn

Người trong xóm núi vịn làng cột mây

Vồ bên em mưa

Cho ta hơ nắng đồi này

Xanh cùng hạt bụi cỏ cây mùa màng

Mưa nắng vòng cung

Sáng tối rõ ràng

 

Thơ viết về Thất Sơn

Như những lò ảng tối om om

Còm lưng

Gánh chuyện nước non ngày nào

Má giờ còn mấy nỗi đau

Thành chòm đá lẻ, nhô cao muộn phiền

 

Đá Thất Sơn cao thấp, ngửa nghiêng

Chập chùng thương nhớ biết riêng từng người!

Trần Thế Vinh

^ Back to Top