Những người cùng tôi đồng một hạnh. Cầu được sanh chung các cõi nước. Thân, khẩu, ý, nghiệp đều đồng nhau. Tất cả hạnh mầu cùng tu tập...

Sự Kiện

Tín hiệu vui kỳ vọng cho một giai đoạn mới

Thông tin về khóa cấm túc của chư Tăng tại Việt Nam Quốc Tự, lần đầu tiên do Giáo hội thành phố tổ chức trong mùa an cư kiết hạ năm nay đã được độc giả quan tâm với số lượt xem cao, và cao nhất trong khoảng thời gian này, thống kê tin bài trên Giác Ngộ online cho biết.

Tín hiệu vui kỳ vọng cho một giai đoạn mới
Lãnh đạo Phật giáo TP thảo luận về vấn đề độ người xuất gia trong khóa cấm túc 10 ngày

Qua các phản hồi, số đông Phật tử, cả những người có tín ngưỡng và tình cảm tôn giáo với đạo Phật đều bày tỏ nhiều cảm xúc trước các sự kiện tu tập, rèn luyện trí tuệ và đạo đức giải thoát của người xuất gia, trong các khóa tu nghiêm mật. 

Việc đó cho thấy điều mà Phật tử cần và mong muốn ở đoàn thể Tăng Ni - những người hướng dẫn tâm linh cho tín đồ, chính là năng lượng tu hành, là nguồn đạo hạnh, nhóm họp trong hòa hợp, giải tán trong hòa hợp, tinh tấn tăng trưởng đạo lực, vì lợi lạc cho số đông. 

Khóa cấm túc 10 ngày trong mùa an cư năm nay, là lần đầu được Giáo hội thành phố tổ chức nên đối tượng cũng hạn chế, chỉ dành cho chư Tăng thuộc hệ thống tổ chức của Ban Trị sự, từ thư ký đến trưởng các ban ngành trực thuộc và các Ban Trị sự Phật giáo 24 quận huyện. Qua khảo sát sơ bộ, chư tôn đức các tỉnh thành khác đánh giá cao sáng kiến này của Phật giáo TP.HCM. 

An cư kiết hạ đã trở thành truyền thống trong nếp sống của người xuất gia. Tuy nhiên, do bối cảnh xã hội và các yêu cầu khác về hoạt động hành chánh của tổ chức Giáo hội, truyền thống này cùng với các quy định nghiêm ngặt liên quan tới sinh hoạt của đoàn thể người xuất gia cũng bị tác động và có những thay đổi. 

Vấn đề đáng quan tâm, như một vị giáo phẩm đứng đầu ngành Tăng sự của Phật giáo thành phố hiện nay từng cảnh báo, có nhiều hiện tượng phát sinh rất cần điều chỉnh kịp thời, tránh việc tùy tiện, quá đà để rồi rơi vào tình trạng nguy hiểm hơn, đó là những điều phi pháp trở thành như pháp, và ngược lại, những điều như pháp lại bị cho là phi pháp! 

Một thực trạng khác, liên quan tới lĩnh vực rất quan trọng đối với bất cứ một tôn giáo nào, kể cả đạo Phật, đó là nghi lễ. Đã có một số hội thảo, nhưng cho tới nay vẫn chưa quy định chung về nghi lễ trong thiền môn, đặc biệt là nghi thức áp dụng cho đại chúng trong các lễ, đại lễ của Giáo hội. Đó phải là quy định mang tính quy chuẩn được thực hiện trên sự vận dụng tôn trọng đặc trưng văn hóa, âm sắc vùng miền, để không quá khác biệt về nội dung cũng như phương thức biểu hiện, khiến người tham dự đôi khi có cảm giác xa lạ, cách trở. 

Việc Tăng và nghi lễ là hai lĩnh vực quan trọng của Giáo hội. Linh hồn của một tổ chức tôn giáo chính là năng lượng ở những con người thực hành, chứng nghiệm giáo lý của tôn giáo đó. Nghi lễ là phương tiện - nhịp cầu để số đông đến với đạo nhưng không xa rời cốt lõi của tôn giáo mình, đồng thời để cảm hóa, xoa dịu những nỗi khổ niềm đau của con người trong cõi nhân sinh vô thường. 

Nghi lễ tôn giáo nói chung phải bảo đảm tính thiêng liêng, luôn mang đặc trưng văn hóa bản xứ, nhưng không vì thế mà quá rườm rà, cố chấp đến nệ cổ, vô tình dựng thêm tường thành ngăn cách với đạo, đánh mất ý nghĩa phương tiện ban đầu cũng như bản sắc văn hóa dân tộc. 

Những năm gần đây, nhận thức thực trạng, Phật giáo thành phố đã tổ chức nhiều khóa bồi dưỡng về hai lĩnh vực này, nhưng đây là lần đầu tiên, chư Tăng nhóm họp cấm túc trong 10 ngày liên tục tập trung thảo luận, như lời của vị giáo phẩm lãnh đạo Phật giáo thành phố, Trưởng ban Tổ chức kỳ vọng, sẽ rút ra những nội dung quan trọng để định hướng, làm cơ sở cho sự chỉnh đốn Tăng đoàn, một trong những nội dung quan trọng hàng đầu của chương trình hoạt động sắp tới. Đó là tín hiệu rất đáng mừng, là điểm mới cuối mùa an cư năm nay, trước thềm Đại hội đại biểu lần thứ IX của Phật giáo thành phố và Đại hội lần thứ VIII của GHPGVN với chủ đề: “Trí tuệ - Kỷ cương - Hội nhập - Phát triển”. 

Khóa cấm túc cũng như những nội dung sinh hoạt trong 10 ngày liên tục có ý nghĩa thiết thực trong bối cảnh xã hội hiện tại, góp phần củng cố niềm tin của số đông đối với đạo Phật, một tôn giáo mà nhiều nội dung đã trở thành những giá trị đạo đức truyền thống, có ảnh hưởng sâu rộng. Điều quan trọng không chỉ là niềm tin - cảm tình tôn giáo hay tín ngưỡng không thôi, mà hơn thế, phải tạo dựng niềm tin đúng - chánh tín, bắt đầu từ người hướng dẫn, là chư vị Tăng, Ni đang và sẽ hành đạo. 

Trí tuệ của Phật giáo là chính là sự quán chiếu duyên sinh, không vướng mắc; kỷ cương của Giáo hội phải được xây dựng trên tinh thần căn bản của giới luật; không rời tinh thần cốt lõi đó, tổ chức Phật giáo mới giữ được đặc trưng tôn giáo của mình trên con đường hội nhập và phát triển, mới nói được tiếng nói Phật giáo, lợi đạo ích đời.

Hoàng Độ

 
 

Các bài nghiên cứu

  • NGƯỜI CÀY RUỘNG
    NGƯỜI CÀY RUỘNG

    Người xuất gia đích thực thì không khác gì người cày ruộng, gieo trồng, bón phân để thu hoạch thốc lúa. Cũng như người nông phu mỗi năm phải làm ruộng, nếu năm nào bỏ bê không chăm lo đến mùa màng thì người nông phu sẽ bị nghèo nàn đói thiếu. Hàng xuất gia nếu không có những ngày tháng cùng sinh hoạt cộng trú để sách tấn lẫn nhau, không cày xới ruộng tâm, ươm mầm tuệ giác, tấn tu đạo nghiệp thì làm sao có điều kiện để tạo thành năng lực hòa hợp và kiểm chứng giá trị thanh tịnh? Thành ra, người xuất gia tu hành được ví như người cày ruộng đích thực. Tâm là mảnh ruộng phước điền lớn nhất, nếu ai biết cày xới mảnh vườn tâm, biết vun trồng, nuôi dưỡng, đào luyện đúng cách thì sẻ ra hoa kết trái Bồ đề, quả vị giác ngộ, giải thoát.

  • Quan Âm Truyền Thuyết
    Quan Âm Truyền Thuyết

    Xưa thật là xưa, ở thành Lạc Dương quan lại thì tham ô, thanh thiếu niên thì hư hỏng. Quan Âm có ý định muốn giáo hóa họ, nên biến thành một người đàn bà nhà quê, tay cầm một cái hộp gấm, trong hộp có một tấm kính bằng đồng đen quý báu, đem đến chợ Lạc Dương bán.

  • Những nhận định chưa đúng về Phật giáo trong tác phẩm Đại Việt sử ký toàn thư

    Giai đoạn thịnh trị nhất trong lịch sử dân tộc là thời Lý - Trần, đã bộc lộ nhiều dấu hiệu cho thấy sự thành công trong đường lối trị nước bằng pháp (đạo đức). Tuy nhiên, với cái nhìn thiên lệch, phiến diện, chủ quan, các vị sử quan biên soạn ĐVSKTT đã nhìn nhận không công bằng đối với các vị vua Phật tử.

  • Hiểu như thế nào về kiến tánh khởi tu?

    Học Phật Pháp tôi thường nghĩ rằng tu tập để thấy Tánh, vậy mà khi đọc một số kinh sách tôi lại thấy các vị chỉ dạy ” Kiến Tánh Khởi Tu” có nghĩa là ” Thấy Tánh Mới Bắt Đầu Tu” Tôi thật sự không hiểu và nghĩ rằng có lẽ nhiều người cũng như tôi chưa hiểu và còn hoang mang? Nay tôi xin nhờ chỉ dẫn để chúng tôi được rõ. Xin cảm ơn nhiều.

^ Back to Top