Những người cùng tôi đồng một hạnh. Cầu được sanh chung các cõi nước. Thân, khẩu, ý, nghiệp đều đồng nhau. Tất cả hạnh mầu cùng tu tập...

Tin Chuyên Đề

Bảo tồn di tích đừng để “tam sao thất bản”!

Loạt phóng sự “Thấy gì qua các ngôi cổ tự là di tích quốc gia?” được đăng tải trên báo Giác Ngộ 3 kỳ liên tiếp gần đây, qua những điều “tai nghe mắt thấy” được phóng viên ghi nhận chỉ qua 2 ngôi chùa cổ là Giác Viên và Phụng Sơn, khiến không ít người quan tâm tới lĩnh vực bảo tồn di sản ngỡ ngàng.

Bảo tồn di tích đừng để “tam sao thất bản”!

Một số ý kiến cho rằng thật không ngờ tình trạng xuống cấp trầm trọng ở các di tích được công nhận là “di tích quốc gia”. Nhiều ý kiến quan tâm bày tỏ sự lo lắng về tình trạng hư hoại, hoang phế, bị lấn chiếm ở các ngôi chùa cổ có giá trị văn hóa, lịch sử và kiến trúc đối với vùng đất Gia Định - Sài Gòn - TP.Hồ Chí Minh.

Tình trạng đó cũng không phải chỉ có ở thành phố - trung tâm văn hóa, kinh tế lớn nhất nước này, mà có thể nói phổ biến ở nhiều nơi khác.

Còn nhớ năm 2009, Ban Văn hóa Trung ương GHPGVN đã tổ chức Tuần văn hóa Phật giáo tại Nha Trang, trong đó có diễn đàn đối thoại giữa lãnh đạo Cục Di sản, các vị trụ trì các ngôi chùa được công nhận di tích và các nhà nghiên cứu, các kiến trúc sư giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực bảo tồn di tích ở trong nước cũng như hải ngoại. Nhiều vấn đề thực tế nhức nhối đã được đặt ra, nhưng không có câu trả lời thỏa đáng. Nói thẳng ra là mạnh ai nấy xoay xở, mặc cho di sản bị mất mát, di tích bị biến dạng và biến mất theo thời gian, sự tùy tiện, thiếu hiểu biết trong bảo tồn, phục chế, xây dựng thêm…

Qua những quy định về pháp lý, một di tích muốn được công nhận, chẳng hạn ở cấp quốc gia, phải trải qua lộ trình với nhiều bước phức tạp. Sau khi được công nhận, các di tích phải chịu ràng buộc về pháp lý. Đối với một ngôi chùa được công nhận là di tích cấp quốc gia, nó không phải chỉ là mang ý nghĩa như một “bảo tàng”, mà còn phải có sức sống của một ngôi chùa - cơ sở tôn giáo, nghĩa là vẫn phải duy trì nếp sinh hoạt thiền môn, các hoạt động tín ngưỡng hàng ngày. Mái ngói chùa bị hư ảnh hưởng nghiêm trọng đến các hiện vật nội thất, nhưng muốn sửa chữa thì phải xin phép các cơ quan quản lý và chờ sự cho phép…; vào mùa mưa, nước ngập tràn vào chánh điện cũng đành chịu, không thể làm gì khác ngoài việc chờ cấp có thẩm quyền cho phép, v.v… Vô số những phiền toái bởi sự mâu thuẫn giữa pháp lý và yêu cầu thực tế chưa có giải pháp.

Theo thông tin của Phòng Di sản thuộc Sở Văn hóa và Thể thao TP.Hồ Chí Minh, tính đến tháng 12-2015, toàn thành phố có 164 di tích đã quyết định xếp hạng (2 di tích quốc gia đặc biệt, 56 di tích quốc gia, 106 di tích cấp tỉnh). Trong đó có 70 di tích là cơ sở tín ngưỡng, 31 di tích là công trình - cơ sở tôn giáo - Phật giáo.

Với giới hạn của dung lượng, loạt phóng sự đã đăng trên báo Giác Ngộ chỉ mới phản ánh 2 trong số đó, còn nhiều di tích khác nữa, qua phản ánh được biết cũng ở trong tình trạng dở khóc dở cười. Mong rằng, các cơ quan chức năng, và dĩ nhiên cả Giáo hội, cần có sự quan tâm sâu sát hơn nữa, cân nhắc giá trị thực tế, có biện pháp kịp thời nhằm bảo tồn những giá trị cần bảo tồn, bởi di sản văn hóa là linh hồn của một vùng đất, đừng để khi có điều kiện trùng tu, mang danh là di tích quốc gia mà thực chất chỉ là bản sao vô hồn, “tam sao thất bản”!

Thích Tâm Hải

Các bài nghiên cứu

  • ĐẠO ĐỨC VƯỢT KHỎI TÔN GIÁO
    ĐẠO ĐỨC VƯỢT KHỎI TÔN GIÁO

    Nguyên bản: Ethics beyond Religion His Holiness the Fourteenth Dalai Lama, Fribourg, Switzerland, April 2013 Hiệu đính: Alexander Berzin Chuyển ngữ: Tuệ Uyển dalailama Nhìn Lại Việc Nhấn Mạnh Vào Những Trình Độ Thứ Yếu Khác Nhau Anh chị em thân mến, tôi cực kỳ vui mừng có cơ hội để nói chuyện với quý vị. Trước nhất, tôi luôn luôn thích để nói rõ ràng rằng khi tôi nói chuyện với mọi người, xin hãy tự nghĩ như một con người. Đấy là tôi muốn nói rằng, đừng nghĩ "tôi là một người Thụy Sĩ", "Tôi là người Ý Đại Lợi", hay "Tôi là người Pháp." Thông dịch viên cho tôi không nên nghĩ rằng ông ấy là người Pháp! Tôi cũng không nên nghĩ tôi là người Tây Tạng. Xa hơn nữa, tôi không nên tự nghĩ mình là một Phật tử, bởi vì thường thường trong bài nói chuyện của tôi, cách để sống hạnh phúc, đời sống ít bị phiền não là trên căn bản sự hiện hữu của một con người.

  • Pháp Môn Định Vô Tướng
    Pháp Môn Định Vô Tướng

    Một thời, người học Phật đã quen nghĩ rằng Tổ Sư Long Thọ đã khai sơn ra hệ tư tưởng Bát Nhã, nổi bật là câu "Ly nhất thiết chư tướng tức danh chư Phật" trong Kinh Kim Cang. Thực ra, chính Đức Phật đã nói về pháp Định Vô Tướng rất nhiều lần trong Tạng Pali.

  • LONG THỌ VÀ TÍNH KHÔNG
    LONG THỌ VÀ TÍNH KHÔNG

    Kinh Lăng Già nói rằng sáu trăm năm sau khi Đức Phật nhập Niết Bàn sẽ có Bồ tát Long Thọ xuất hiện trùng tuyên lại giáo pháp của người. Tám đại tông môn Đại thừa từ Thiền đến Mật tông đều tôn xưng ngài Long Thọ là tổ, vì giáo pháp của ngài luôn luôn là cơ sở lập cước của các tông môn. Nhưng Phật tử Á Đông ngoài lòng thành kính rất ít người biết về Bồ tát Long Thọ, cũng vì kinh luận về Long Thọ không được phổ biến rộng rãi đến quần chúng. Từ thế kỷ hai mươi, khác với sự sùng mộ của giới trí thức Tây phương về tư tưởng Tính Không của Long Thọ, người được Tây phương coi là triết gia vĩ đại nhất của Phật giáo, thì chúng ta, những người Phật tử Việt Nam, vẫn tiếp tục biết rất ít về Long Thọ. Nhân dịp Giáo sư Vũ Thế Ngọc nói chuyện về Bồ Tát Long Thọ và Trung Quán tại Orange County (tổ chức chiều chủ nhật 30 tháng 7 năm 2017 lúc 2.30 PM tại Thiền Đường Tánh Không Quận Cam Nam Cali), chúng tôi xin đăng tải bài viết này của Tiến sĩ Tâm Nguyên Nguyễn Nam sau đây.

  • “Vận dụng thế nào để vừa uyển chuyển, vừa trì được giới luật?”
    “Vận dụng thế nào để vừa uyển chuyển, vừa trì được giới luật?”

    Vừa qua, GN đã giới thiệu bài viết “An cư kiết hạ: xuất giới như thế nào là đúng pháp?” ghi lại ý kiến của HT.Thích Minh Thông (Khánh Hòa). Ở số này, GN tiếp tục đăng tải ý kiến của HT.Thích Minh Thông (TP.HCM) về việc áp dụng những vấn đề này trong hoàn cảnh hiện nay như thế nào cho đúng pháp.

^ Back to Top